Trư trảo hệ liệt - Tiểu lưu manh đích ái tình công lược | Vương Nguyệt; Trùng sinh chi Hàn gia | vnyfgs; Trùng sinh chi si tửu hữu diễn | Đằng Thiên; Trùng tiêu nhất dạ | Miêu Thử vương đạo; Trường nhân cửu | Nhất Dạ Lâu; Tù lung | Cáo Khìn; Tù lung - Xà phược | Cáo Khìn
Bộ 1 - Oan Gia Tình Nhân Nhất thụ nhất công, hiện đại đô thị, công sủng thụ, HE. Bộ 2 - Trạch Nam Tình Nhân ngược luyến tàn tâm, hiện đại. Bộ 3 - Mãn Nguyệt Tình Nhân cổ trang, ôn nhu công, nhược thụ, 1×1, HE. Bộ 4 - Ác Bà Tình Nhân hài, HE.
Tuy nhiên chất lượng ra sao mời các sư huynh sư tỷ vào đọc sẽ rõ. =========. MTC. ========. Viết xuống " Bạch kim đại thần toàn năng viết truyện nào cũng thành tinh phẩm! " không dễ, mọi người tán dương chính là động lực để tiểu biên tiếp tục kiên trì viết tiếp! Hẹn
Danh sách chương truyện Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược Chương 1 : Tiểu Lưu Manh Trở Về Đây Chương 2 : Lệnh Xem Mặt Chương 3 : Bảy Năm Giày Vò Chương 4 : Cởi Hết Cho Cưng Xem Chương 5 : Tôi Là Đàn Ông Chương 6 : Lên Trên Giường Chen Chúc Một Chút Chương 7 : Hôn Trộm Một Cái Chương 8 : Ai Là Lão Công Chương 9 : Đã Lâu Không Gặp
Tam thập nhị tuế đích cao trung sinh ๖ۣۜMẹ đẻ: Vĩnh Viễn Đích HE 永远的 HE. ๖ۣۜSố đo ba vòng: Hoan hỉ oan gia, hiện đại, đoản văn, trọng sinh. ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần:
. Trong khách sạn, khi phòng Mộ Dung Cương đúng là xuân tình vô hạn thì ở mấy phòng cách đó không xa, một vài chuyện không nên xảy ra đã âm thầm xảy Mộ Dương sau một đêm đem người nào đó khi dễ đủ tâm tình tốt hơn rất nhiều, buổi sáng tỉnh dậy, thấy đối phương vẫn ngủ say sưa trong lòng mình, nhưng thời gian đã không còn sớm nữa, vì tốt cho sức khỏe, hắn quyết định đi tắm một cái trước, sau đó gọi chút đồ ăn, ăn xong rồi thì sẽ lại tiếp tục ôm lấy người nào đó ngủ người tắm rửa đương nhiên không có cái gì hay ho, cho nên sau khi đổ đầy nước ấm vào trong bồn tắm, hắn bèn ôm Mộ Dung Cương vẫn ngủ mê mệt vào trong nào bị phá giấc ngủ thì đương nhiên đều rất khó chịu, Mộ Dung Cương lầm bầm hai ba tiếng, tỏ vè phản lưu manh tâm tình rất tốt nhìn y chủ động đem mặt vùi vào lòng mình, còn tự phát tự động lý giải hành động này của đối phương là vì ỷ lại vào hắn, động tác càng thêm dịu dàng, múc nước ấm đổ nhẹ lên người y,“Nghe lời, chúng ta tắm rửa một chút cho sạch đã nào!”May mắn Mộ Dung Cương đang mê man, nếu tỉnh, phỏng chừng tức giận đến ngất xỉu ai ở trên người y lưu lại nhiều dấu vết bát nháo như thế? Là ai tối hôm qua thượng y xong lại không thèm đem y đi tắm rửa ngay? Cho dù Mộ Dung Cương lúc ấy đã không còn khả năng làm được như thế, nhưng mà y rõ ràng nhớ là mình có dặn dò tiểu lưu manh trước, gia khỏa này vì sao lại không chịu làm theo chứ?Tiểu lưu manh đương nhiên là có dụng ý của riêng mình, t*ng trùng của y rất là quý giá nha! Đương nhiên là phải dùng cho hợp lý rồi, tỷ như là ── sinh em tay đang đỡ trên lưng y thực dễ dàng vòng ra trước xoa lên cái bụng bằng phẳng, Đường Mộ Dương vui tươi hớn hở tưởng tượng, có lẽ nơi này đã có con của hắn đi?Từ nhỏ, hắn đã biết Mộ Dung Cương có thể sinh em bé, y là một đứa bé không giống như đám bé trai bọn hắn. Tuy rằng ở bề ngoài thì tựa hồ không có gì khác nhau, nhưng mà thoáng lưu ý, sẽ phát hiện, Mộ Dung Cương từ nhỏ vốn không giống như đám con trai hàng thật giá thật bọn hắn, cởi truồng chạy lông nhông trước mặt mọi trí nhớ ít ỏi của Đường Mộ Dương, chưa từng nhìn thấy hình ảnh Mộ Dung Cương mặc quần yếm, dù cho có, cũng nhất định sẽ nghiêm túc quấn tã kín mít. Đợi lớn hơn một chút, bọn họ đều đi nhà trẻ, y cũng là do cha hoặc ba ba y mang đi, nhà trẻ cũng là nhà trẻ tư nhân một lớp không bao giờ vượt quá năm đề này từng khiến cho tiểu lưu manh cảm thấy phức tạp rất nhiều năm, nhưng mà hỏi ai thì mọi người cũng chỉ cười cười không đáp. Lớn lên một chút, nhìn mấy đứa nhỏ nhà chú Diêu, nhìn lại ba ba của Mộ Dung Cương, nếu Đường Mộ Dương còn không hiểu được thì hắn đúng là một tên đại ngốc ướt chiếc khăn mặt mềm mại cẩn thận giúp y chà lau, trên đường gặp được vô số hôn ngân do mình để lại, còn cố ý miết nhẹ lên những chỗ đó, miệng thì huýt sáo, tỏ vẻ hắn rất đắc khi đến giữa hai chân Mộ Dung Cương, càng thêm phá lệ quan tâm. Sờ sờ lên hoa huy*t, vẫn là có chút sưng đỏ, này không có cách nào khác! Tiểu lưu manh cho rằng, đây là chuyện tất nhiên trong sinh hoạt chồng chồng. Sau này mỗi ngày đều làm, làm thật nhiều, hẳn là sẽ không sưng nữa. Bây giờ còn đang trong giai đoạn đầu nên đương nhiên phải lạ lẫm chưa quen này giống như tập thể dục vậy, một người trường kì không vận động, nếu như đột nhiên chạy một ngàn mét, khẳng định sẽ mệt đến xương sống thắt lưng đều đau, nhưng mà nếu như ngươi kiên trì mỗi ngày đều tập luyện thì chỉ cần qua ít lâu sẽ không còn xuất hiện tình trạng đó nên, tiểu lưu manh kiên định tin tưởng, nhất định không thể dừng lại!Tiếp tục tiếp tục, tẩy trừ cái mông, còn có đùi lẫn hai chân. Gan bàn chân Mộ Dung Cương thực mẫn cảm, chỉ cần dùng khăn mặt chà chà vài cái, cả người bắt đầu vặn vẹo lên, không ngừng cọ quậy trong lòng Tiểu lưu manh tuổi còn rất trẻ, không thể chống cự được khiêu khích kiểu này, cho nên, chắc chắn là như vậy, t*ng trùng xông mạng nói, buổi sáng là lúc tinh lực của đàn ông tràn đầy nhất, nếu như lúc này mà tạo ra bảo bảo, sau này có thể hay không đặc biệt thông minh? Tiểu lưu manh nhíu mày trầm tư trong chốc lát, quyết định dùng hành động để đi từ lý thuyết đến thực ra mà nói, Đường Mộ Dương kỳ thật là chỉ trong vấn đề gia đình mới trở thành lưu manh, bởi vì khi hắn làm tình lúc nào cũng khắc khắc nhớ đến chuyện sinh em một đáng thương a! Mặc dù có một ông anh trai, dù sao tuổi tác cách biệt lớn như thế, chẳng khác gì một ông bố thứ hai vậy, cho nên Đường Mộ Dương từ nhỏ, dưới ảnh hưởng của ông nội, đặc biệt hâm mộ đố kỵ đại gia đình của Kì nhà bọn họ chỉ dựa vào một mình chú Diêu mà có thể đủ để khai chi tán diệp, phồn vinh đến trình độ như bây giờ. Hắn tin tưởng, chỉ cần dựa vào mình và Mộ Dung Cương, khẳng định cũng có thể làm được, thậm chí còn hơn thế mạng có bác sĩ đưa ra lời khuyên, nếu như muốn sinh con sớm thì tốt nhất là nên tính chuẩn thời kì rụng trứng, trong khoảng thời gian đó làm liên tục, cơ hội hoài thai sẽ rất lớn. Nhưng mà Mộ Dung Cương không phải phụ nữ, muốn y đi kiểm tra thời kì rụng trứng thì y nhất định sẽ nổi sùng, cũng rất là phiền toái nữa. Tiểu lưu manh cảm thấy dựa vào sức lực mạnh mẽ của mình, cứ kiên trì làm đủ một tháng, chắc chắn là phải trúng chiêu chứ?Vì sinh con, trong lòng âm thầm tính toán, một ngày cũng không được buông tha cho Mộ Dung nên khi Mộ Dung Cương bị ép buộc tỉnh lại, đầu tiên là mơ mơ màng màng nghĩ đến mình đang xem người đàn ông, ân…… tựa hồ là đang úp sấp trên bồn rửa mặt, bám lấy bệ rửa, hai chân dang rộng, để cho một người đàn ông khác từ đằng sau dễ dàng trừu quá màn hình này tuy rằng rất lớn nhưng mà có hơi hơi mờ mờ ảo ảo. Mộ Dung Cương âm thầm mắng, biến thành như vậy, còn quay GV cái nỗi gì? Mà cái ti vi kia chất lượng cũng thật tệ, ngũ quan của người kia không nhìn rõ được, chỉ là cái người đàn ông đằng sau kia dáng người thật tốt, qua bóng dáng lờ mờ cũng có thể thấy được hắn rất cường kiện, khôi ngô, đúng kiểu mà y là ở cái mông đang cong lên đón nhận lấy hắn kia, giống hệt như mông ngựa vậy, không ngừng nảy lên theo những cú thúc của hắn! Ngô…… y xem đến sắp tới cao trào thích!Mộ Dung Cương ngốc hồ hồ nhắm mắt lại, chuyên tâm cảm thụ khoái cảm do kịch liệt ma sát từ chỗ bí huyệt mang đến….. A ách? Khoái cảm?“A a!”Cuối cùng, cùng với một trận co rút quen thuộc, khoái cảm trí mạng thổi quét toàn thân, Mộ Dung Cương thích đến tận đầu ngón chân, đầu óc trống rỗng, đồng thời, y cũng hiểu được, mình chính là nam chính trong GV, là cái kẻ bị làm tiệt!Lại tắm rửa thêm một lần nữa, bữa sáng do Đường Mộ Dương gọi đã được mang lên, đều là những món mà Mộ Dung Cương thích để ý đến cái gọi là mặt mũi nữa, y cứ nằm nguyên trên giường, mặc cho hắn đút cho no bụng, Mộ Dung Cương tiếp tục chui vào chăn ngủ tiếp, chỉ giao lại một câu, “Khi nào đi thì gọi!”Rồi mới buông tay mặc kệ theo Chu Công phát tiết phẫn hận tràn Mộ Dương quyết định phải làm một người đàn ông có trách nhiệm, tay chân lanh lẹ thu dọn hành lý của cả hai người, đi ra ngoài thăm hỏi người anh em tối hôm qua xơi nhầm xuân dược.“Má ơi! Mặt cậu sao ra nông nỗi này vậy hả?” Mắt thấy cái tên quái vật mặt mũi bầm dập cách vách, Đường Mộ Dương thiếu chút nữa không nhận ra là Tâm Dương buồn bực không đầu không đuôi toát ra một câu, “Lão tử cũng không có chịu thiệt, hắn cũng có mất mát cái gì đâu chứ!”Ngô? Hai lỗ tai tiểu lưu manh dựng thẳng lên, hai mắt sáng lấp lánh,“Hắn là ai vậy? Tối hôm qua cậu làm với ai thế?”“Làm cái mông ấy!” Cốc Tâm Dương hít sâu, căm giận phát tiết bất bình trong lai tối hôm qua sau khi Đổng Uyển Khanh đem hắn trở về phòng thì dược hiệu trong người Cốc Tâm Dương lại nổi lên, hắn bèn ôm lấy người ta không buông tay, hai thằng con trai ôm ôm ấp ấp một cái, khiến cho Đổng Uyển Khanh cũng chịu không nổi, bắt đầu cùng nhau …… tạm thời gọi là âu yếm tiền diễn đi.“Tôi xem như đã nhìn ra, cái thằng nhóc kia kỳ thực chính lưu manh giả danh trí thức, nhất định cũng là dân chuyên đánh lộn!”Cốc Tâm Dương nhặt quả trứng gà lên chà chà hốc mắt, vừa oán hận hôm qua hai người vì tranh đoạt quyền khống chế ở trên, đánh đến túi bụi, kết quả ai cũng không chiếm được tiện nghi, tóm lấy lão nhị của nhau, bắt đầu so bao nhiêu hồi, ai cũng chả nhớ rõ, tóm lại buổi sáng khi tỉnh lại, hai người liền trần trụi như thế mà nằm dưới đất, một thân bừa hảo cúc hoa của cả hai đều còn nguyên vẹn, Đổng Uyển Khanh về phòng tắm rửa, vứt lại Cốc Tâm Dương một mình chữa Mộ Dương nhìn đôi mắt gấu mèo kia thì rất buồn cười, quan tâm hỏi một câu,“À, thằng đệ của cậu đâu?”“Nó chắc chả có gì đâu!” Cốc Tâm Dương vẫn là một chàng cảnh sát có trách nhiệm, sau khi tắm rửa xong đã đi hỏi thăm Tô Minh,“Nó chỉ là sau vụ tối hôm qua có hơi mệt nên còn muốn ngủ thêm một chút!”Nga, vậy là tốt rồi, Đường Mộ Dương tỏ vẻ thân thiết đồng tình cùng châm chọc Cốc Tâm Dương một chút, lại đi thăm Hà Hải mà Hà Hải Trừng không có ở trong phòng, khóe miệng tiểu lưu manh nhếch lên một chút trêu đùa, khẳng định là đã đem con chuột trắng nhỏ kia ăn sạch rồi. Thôi vậy, hắn không nên đi quấy muốn xuống dưới lầu đi dạo, mua chút vật kỷ niệm để lão bà mang về phân phát cho mọi người thì thấy Hà Hải Trừng thất hồn lạc phách từ xa đi tới. Sắc mặt tái nhợt, dường như đã bị đả kích,“Cậu ấy đi rồi. Cậu ấy nhất định sẽ không bao giờ tha thứ cho mình!”Đường Mộ Dương nhất thời phụt cười một tiếng,“Loại chuyện này có cái gì tha thứ hay không tha thứ? Nhanh chóng đuổi theo người ta, đè cậu ta lên giường làm thêm mấy lần là tốt hà!”“Hỗn đản!” Hà Hải Trừng không biết ở đâu bốc lên một ngọn lửa vô danh, bất ngờ xông lên xô ngã Đường Mộ Dương,“Tất cả đều là tại chú! Nếu không phải tên chết tiệt như chú đưa thứ thuốc đó cho chúng tôi thì sao lại xảy ra chuyện này?”“Ê! Chú mày tỉnh lại chút coi?!” Đường Mộ Dương là tới làm người tốt, nhưng mà hắn không phải là thằng ngốc để cho người khác đánh,“Đưa nhầm thuốc là lỗi của tôi, tôi đã xin lỗi rồi, hơn nữa cũng đã nói cho các cậu, bảo các cậu về phòng! Các cậu muốn phát sinh quan hệ với nhau thì mắc mớ gì tới tôi hả?”Hà Hải Trừng run rẩy, đột nhiên thì thào tự nói một mình,“Phải, tất cả đều là lỗi của tôi, là tôi không chống lại được mê hoặc. Là lỗi của tôi, lỗi của tôi!”Đường Mộ Dương cảm thấy có gì đó không đúng,“Hải Trừng, cậu xảy ra chuyện gì vậy? Rốt cuộc các cậu đã xảy ra chuyện gì”Hà Hải Trừng thống khổ hai tay ôm đầu, ngồi bệt xuống đất, trong giọng nói tràn ngập hối hận,“Tôi…… tối hôm qua tôi gọi ngưu lang tới, Tiểu Bảo nhất định là vì như vậy mà mới bỏ đi ……”Đường Mộ Dương rất là nghi hoặc,“Chẳng lẽ cậu gọi MB mà cũng đi nói với cậu ta à?” Kia cũng quá thành thật đi?Hà Hải Trừng trong chớp mắt thanh tỉnh,“Tôi không có nói, tôi vừa lên phòng cậu ấy, cậu ấy đã không thấy tăm hơi.”Không đúng! Đầu óc Đường Mộ Dương nhanh chóng hoạt động,“Cậu ta có nhắn lại gì không”Hà Hải Trừng có chút mơ hồ nói,“Cậu ấy chỉ nhắn lại là cậu ấy cảm thấy hai người chúng tôi không thích hợp làm tình nhân, chỉ vậy thôi! Nha!” Đột nhiên Hà Hải Trừng nghĩ ra một chuyện, bật dậy,“Tin nhắn này được gửi tới trước khi tôi đi tìm cậy ấy, hẳn là cậu ấy đã đi từ sớm, cậu ấy đã sớm quyết định rồi!”Đường Mộ Dương không biết vì sao, đột nhiên hỏi một chút,“Vậy còn Khang Chi đâu? Tôi nói lời này cũng không phải là do quá đa tâm, nhưng mà dường như tên nhóc kia đối với hắn ta có ý đó.”Hà Hải Trừng lập tức quay đầu lao đến phòng Kì Khang Chi, bên trong không có một bóng người. Không cần Đường Mộ Dương nhắc nhở, hắn đã nhanh chóng nghĩ đến, lập tức chạy xuống quầy lễ tức xấu đến không thể xấu sáng tinh mơ, Kì Khang Chi lẫn Hứa Gia Bảo đều đồng thời trả phòng, hơn nữa Kì Khang Chi còn đem vé máy bay đã sớm đặt trước để quay về nhà sửa lại, cùng Hứa Gia Bảo đồng thời bay đến nhà của cậu ta.“Sẽ không, sao lại có chuyện như thế này!” Hà Hải Trừng không thể chấp nhận được sự thật này. Nhưng mà chỉ trong vài giây sau, hy vọng của hắn hoàn toàn tan Dung Cương lúc này vẫn chưa rõ tình thế hiện tại gọi điện thoại đến,“Hải Trừng, anh đang ở đâu vậy? Đợi em một chút, em đi tìm anh. Ông nội Hiên Hiên vừa mới gọi điện cho em, nói có chuyện rất quan trọng muốn bàn với anh. Ông và ông An Tu dường như đang muốn đi đến nhà người bạn của anh, bảo anh và em về nhà trước hẵng nói sau. Ông còn nói muốn chú năm xin lỗi anh một tiếng. Chú năm còn nói sau khi quay về sẽ cho anh một cái công đạo. Ngô…… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”Hà Hải Trừng cũng muốn biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Tác giả Thể loại Hài Hước, Đam MỹNguồn thái FullSố chương 72Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Bộ 3 Trư Trảo Hệ LiệtThể loại hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, HE có thịtEdit RubyCP Đường Mộ Dương x Mộ Dung CươngCâu chuyện kể về tình yêu của một tiểu lưu manh và một đại viện trưởng đạm mạc vô quen từ nhỏ nhưng lại không phải thanh mai trúc biệt gặp lại, giống như trước vung tay, chính là đánh tới đánh lui như lúc trước, nhưng sao lại đánh đến trên giường rồi?Vì xúc động nhất thời mà không thể chạy thoát số phận định bao nhỏ ở trong bụng người nào đó nghiêm túc phê bìnhHai người không được phép náo loạn nữa! Nếu còn nháo nữa thì người ta sẽ đi ra trừng trị cả hai nga!
O download de Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược é gratuito?Sim, o download de Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược é gratuito para dispositivos Android, mas pode conter compras no é o tamanho do download de Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược?Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược ocupa MB de dados no celular. O tamanho pode ser ligeiramente diferente para os jogadores, dependendo dos idiomas Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược suporta?Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược suporta isiZulu,中文,Việt Nam e mais idiomas. Acesse Mais Informações para saber todos os idiomas suportados por Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược.
“Chỗ này ở cũng được ha!”Đường Mộ Dương bưng một tô hồn đồn vừa ăn vừa nhìn quanh chỗ ở của Mộ Dung vì từ nhà đến bệnh viện có hơi xa cho nên Kì Hạnh Chi đã mua cho con trai một căn hộ nhỏ trong chung cư gần đấy. Tuy rằng hơi nhỏ nhưng để cho một người sinh hoạt thì thoải mái. Bày trí cũng rất đơn giản thanh nhã, chỉ có những đồ gia dụng cần thiết, sàn nhà lát bằng gỗ, là phong cách mà người trẻ thường ưa thích. Đứng ở ban công tầng ba mươi hai là tầng cao nhất, nhìn phía dưới ngựa xe như nước, vẫn là rất có vài phần hương vị, chỉ là trong phòng lại để vô số thú nhồi bông nên có hơi kì quặc.“Đưa đây!” Mộ Dung Cương giật gấu papa từ tay tên tiểu lưu manh, đặt nó lại bên cạnh vợ nó và đám gấu con. Căm hận trừng người nào đó,“Tay bẩn không được chạm vào! Ăn thì cứ ăn đi, nhìn coi làm văng nước sốt ra khắp nơi rồi!”“Keo kiệt!” Đường Mộ Dương lườm y một cái, nhưng bây giờ đang trong hoàn cảnh ăn nhờ ở đậu nhà người ta, vì vậy đành thành thành thật thật ngồi yên trên ghế, đem cái hồn đồn cuối cùng nuốt vô bụng, húp nước canh sồn sột, thoải mái xoa bụng ợ một hơi,“Tay nghề của ông cậu đúng là không sai! Đã nhiều năm không được ăn ngon thế này rồi.”Quả nhiên là heo! Ăn sạch hết bữa sáng trong ba ngày của y, không chừa lại chút xíu nào! Mộ Dung Cương trong lòng căm giận mắng một câu, nhưng bởi vì câu nói vu vơ lại ẩn ẩn đau thương của hắn mà không nói gì. Bỏ nhà đi nhiều năm như vậy, quả thật hắn có chút đáng thương.“Ăn xong thì vô bếp thu dọn, rửa chén bát sạch sẽ, lau hết cái chỗ bị chú làm cho bắn nước ra tùm lum này luôn! Tôi đi ra mà còn chưa thu dọn xong thì cút ngay!”Nói xong thì lấy quần áo đi vào phòng tắm. Tiểu lưu manh nghĩ đến chỗ ngủ tối nay, đành ngoan ngoãn đi thu dọn, nhưng bụng đầy ấm ức, nói nhỏ,“Cái bệnh ưa sạch sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, nhìn cái phòng này coi, chậc chậc, nói cậu ta là đàn ông ai tin a? Ai! Mình là đại lão gia, sẽ không so đo với một cô bé.”Hắc hắc, cô bé…… Tiểu lưu manh tự chọc mình cười, nhìn chén hồn đồn vẫn còn sót chút nước canh,“Bất quá tay nghề nấu nướng tiến bộ không ít, vậy mà mình không biết. Sẽ không nói cho cưng, miễn cho cưng lại kiêu ngạo! Ừm…… Ngày mai ăn cái gì đây ta? Thịt nướng? Sườn xào chua ngọt?”Tiểu lưu manh càng nghĩ thì nước miếng không nhịn được mà ứa vì trời hơi lạnh nên Mộ Dung Cương chỉ tắm khoảng hơn mười phút liền mặc quần áo đi ra. Áo thun quần cụt rộng thùng thình, chỉ khi nào ở nhà thì y mới ăn mặc thoải mái như thế không chút thay đổi đem một bộ đồ ném cho hắn,“Tới phiên chú.”Tiểu lưu manh vừa thu dọn xong làm vẻ mặt *** đãng,“Bảo bối nhi, nguyên lai cưng muốn chúng ta mặc đồ tình lữ nha, tôi thật chờ mong!”Rồi sau đó, dưới ánh mắt lạnh thấu xương của bảo bối mà cụp đuôi chạy vào manh! Mộ Dung Cương từ khóe miệng oán hận phun ra hai chữ, sau khi nghe thấy tiếng nước vang ra từ phòng tắm, liền đi vào phòng ngủ, khóa cửa, gọi điện thoại.“Bác, là con, Tiểu Cương.”“Mộ Dương ở chỗ của con, vừa rồi chú ấy không làm gì cả, chỉ đánh với con một trận, mọi người yên tâm, bọn con chỉ đùa thôi, không sao cả……”“Chú Thần, chú đừng giận chú ấy. Đêm nay chú ấy vừa mới trở về, sân bay có rất nhiều người, chú ấy phải tới một thành phố khác, sau đó lái xe về, hành lý còn chưa về tới…… Hẳn là chú ấy đi viếng mộ ông nội và mẹ của chú ấy, vừa rồi con giúp chú cất xe, trên xe còn dính một ít hoa cúc và tro…… Chú ấy chưa có ăn cơm chiều, sợ về trễ sẽ quấy giấc nghỉ ngơi của ông Đường nên mới tới tìm con, ngày mai sẽ trở về …… Vâng, được, được, con nhớ rồi, mọi người sớm nghỉ ngơi đừng quá lo lắng a.”Treo điện thoại, Mộ Dung Cương lại nhắn tin cho ba ba mình, báo bình đến ba ba giờ này chắc là đã ngủ, nhưng rất nhanh đã có tin nhắn trở về. Tuy rằng chỉ có một chữ “Được”, lại bao hàm vô số quan tâm của người Dung Cương ấm áp cười, buông điện thoại khi Đường Mộ Dương tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ đi ra, cả người cảm giác thuận mắt chỉa chăn và gối trên sô pha, ý tứ không cần nói cũng Dung Cương đọc thuộc lòng mấy điểm hạng mục công việc vừa mới được dặn dò,“Ngày mai khi chú về nhớ mua quà cho ông Đường, tiền không đủ thì tôi cho mượn. Hai năm nay lượng đường huyết của ông Đường có hơi cao nên đừng mua mấy thứ đồ ngọt. Rượu cũng đừng mua, răng cũng không còn tốt, đồ cứng ăn không được. Nếu muốn mua đồ thì size áo là XL, quần thì lớn hơn, là XXL. Giày thì mấy năm nay không dùng giày da, trừ bỏ tập thể dục, bình thường ông chỉ đi giày vải dệt thủ công. Giày thể thao thì mua loại dùng để người lớn tuổi tập thể dục rất tốt, mua loại dùng để mang vào luôn chứ đừng mua loại cột dây, rất bất tiện. Cỡ giày là 42, giày vải thì nhỏ hơn một số. Đúng rồi, khi đi mua giày nhớ nói với nhân viên bán hàng là mua cho người lớn tuổi là ổn.”Đường Mộ Dương tựa vào khung cửa, ngửa đầu nhìn trần nhà, đén trong phòng tắm đã tắt, khiến cho nửa mặt của hắn bị che khuất bởi bóng tối, nhìn không rõ biểu tình của Dung Cương đột nhiên cảm thấy có chút chua xót, y cũng đã bao lâu chưa chú ý đến cha và ba ba? Còn có hai ông của y nữa? Năm tháng luôn vô tình như thế, trong khi bọn họ nhanh chóng lớn lên thì đồng thời lại tàn khốc lấy đi sức khỏe của những người thân yêu nhất của đến chuyện ông bảo y đi xem mặt, y đột nhiên không cảm thấy phiền nữa, đây là sự quan tâm của ông, y hẳn là nên đi, cũng phải đi!“Thôi được rồi, ngủ đi.” Mộ Dung Cương xoay người vào phòng ngủ, đóng cửa lại, nhưng cảm giác chua xót vẫn như cũ bao vây lấy y, khiến cho y không thể bình tĩnh trong bóng tối mở mắt nhìn trần nhà cả buổi, đột nhiên nghĩ đến cái phong thư vẫn chưa được mở ra, theo thói quen vói tay lên đầu giường lấy, nhưng lại không Khi tắm rửa đặt ở trong phòng tắm, đang muốn ra ngoài lấy, trước cửa lại có một con quỷ đang chờ thương hề hề ôm gối đầu, quấn chăn,“Sô pha không thoải mái, cho tôi lên trên giường cậu ngủ chung được không? Dù sao giường dài tới 1m5 lận, 2 người ngủ được mà~~~.”“Chú đang tính làm gì vậy hả? Dọa chết người đó!” Mộ Dung Cương tức giận đẩy hắn ra. Ngay cả đèn cũng không chịu mở một cái, tạo hình như thế này hắn có biết mình có bao nhiêu khủng bố không? Còn muốn cùng giường?“Nằm mơ!”Quỷ cực lực tranh thủ,“Tôi cũng không phải cố ý, tôi còn chưa kể chuyện cho cậu nghe mà, lên gường rồi tôi từ từ kể cho cậu nghe nha?”“Không nghe!” Mộ Dung Cương lập tức đi vào phòng tắm, may mắn thư vẫn còn chưa có ướt nhẹp, được đặt cẩn thận ở trên khi y quay về, phòng ngủ đã sáng đèn, quỷ hóa thân thành người, đang chiếm lấy giường của y.“Cậu xem, tôi chỉ chiếm có một phần tư chỗ thôi nè, tôi cam đoan không ngáy, không nghiến răng.”Thôi đi, chỉ có một đêm, nhịn đi! Mộ Dung Cương cắn chặt răng,“Nếu chú ở trên giường dám lộn xộn, tôi liền đá chú xuống!”Đường Mộ Dương lập tức lấy chăn đem mình bao lại thành cái chả, dùng hành động chứng tỏ quyết tâm của thì không thể đọc được rồi, chỉ có thể đặt tạm vào ngăn kéo. Mộ Dung Cương leo lên giường, Đường Mộ Dương liền bắt đầu kể chuyện linh tinh cho y nghe.“Ai, cái cô Rihanna kia kỳ thật không phải là bạn gái của tôi mà là em gái! Cô bé đó cậu đừng coi cô nàng đóng phim thì thấy ngoan hiền, kì thật tính cách của cổ nóng như lửa, hung dữ lên thì đàn ông đều sợ cổ. Mà cổ cũng đáng thương lắm, từ bé đã bị người nhà coi như là cây hái ra tiền mà ném vào giới showbiz, chưa hề trải qua hạnh phúc tuổi thơ. Nếu cô ấy không hung dữ một chút, sớm bị người ta ăn đến xương cốt cũng không còn.”“Vậy sao hai người quen nhau?” Tính cách ưa bát quái cuối cùng cũng bị khơi gợi, có lẽ buổi tối nay sẽ không nhàm chán.[ Có người nói, nhân vật nhiều quá, có hơi phức tạp, phải làm cái phả hệ, đề nghị này hay lắm, chỉ là Quế Hoa không biết vẽ biểu đồ, đành làm một cái danh sách, đã đăng trong [ Ttiểu Quế Hoa toái toái niệm ], mọi người có thể nhìn có người nói Tiểu Hiên Hiên làm ông thực đáng thương, còn có người không thích táo nhỏ. Ách…… trái tim thủy tinh của Quế Hoa nha, nát mất._.Kỳ thật táo nhỏ trở thành như bây giờ là có nguyên nhân, cụ thể sẽ được đề cập đến ở phần sau, xin mọi người cho cậu ấy một chút thời gian đi. Cậu ấy thật sự không có bất hiếu hay vô tâm vậy đâu!Còn về chuyện ông nội Hiên Hiên, cái này thật sự không có cách nào, mọi người muốn coi truyện của táo nhỏ thì Hiên Hiên sao có thể không già đi được a. Kì thật dù cho có già đi thì Hiên Hiên vẫn là một người ông nội rất đẹp Quế Hoa bây giờ có hơi hoang mang rồi, rốt cuộc có nên tiếp tục viết truyện này nữa không đây.[┘-└]/Cầu duy trì, cầu ủng hộ! ]
Lời nói của đàn ông ở trên giường có thể tin không? Đương nhiên không nên, Mộ Dung Cương nói hận không chút uy hiếp đến tiểu lưu manh, ngược lại làm cho hắn cảm giác như là một loại tình thú trên giường, ra vẻ kinh hỉ mở to hai mắt,“Cái gì? Cưng yêu tôi hở? Tiểu Cương, nguyên lai cưng đối với tôi tình thâm như vậy? Chú hai thiệt là rất cảm động nga!”Mộ Dung Cương bó tay rồi, với cái da mặt còn dày hơn tường thành của tiểu lưu manh, giương cờ trắng đầu quá tiểu lưu manh không thích cảm giác bị ngó lơ thế này, đảo mắt một vòng, nảy ra ý nghĩ xấu xa. “Ai! Hai ta đánh cuộc. Bây giờ tôi cởi trói cho cưng, chúng ta làm một hồi, nếu như tôi còn có thể đem cái áo này mặc vào người cưng, cả đêm nay cưng phải thành thành thật thật nghe lời tôi chịu không?”Ách? Mộ Dung Cương quay đầu, nhíu mày suy nghĩ đến độ đáng tin cậy trong lời này, nếu như hai tay y được thả ra, cho dù đánh không lại tiểu lưu manh, nhưng là cơ hội vọt vào trong phòng tắm vẫn phải có đi? Buổi tối này cũng sẽ không phải quá khuất nhục tâm động,“Chú nói thật chứ?”“Kia đương nhiên!” Đường Mộ Dương vẻ mặt chân thành, mê hoặc con lắm! Mộ Dung Cương hạ quyết tâm, “Trước thả tôi ra đã.”Trong ánh mắt giảo hoạt của tiểu lưu manh hiện lên một chút tà ác, trên mặt lại là vô cùng chính nghĩa lẫm nhiên,“Là đàn ông thì phải biết giữ lời nhé!”Hai bàn tay vừa được giải thoát, Mộ Dung Cương lập tức đã tính xoay người bật Nhưng mà…… đây là……tình huống gì?hoa huy*t bị gel bôi trơn làm cho ướt sũng đột nhiên bị tấn công, cái tên ác ôn kia hoàn toàn không báo trước mà vọt vào.“Chú làm gì vậy hả?” Mộ Dung Cương tức điên rồi, tiểu lưu manh này hoàn toàn không chịu giữ lời!Nhưng mà tiểu lưu manh tỏ ra rất vô tội,“Tôi đã nói rồi nha, tôi cởi trói cho cưng, chúng ta làm một hồi, tôi đâu có nói sai đâu, bây giờ tôi đang làm cưng nha!”Hắn còn xấu xa thúc mạnh hai cái, ngao ô, Mộ Dung Cương khóc không ra nước mắt, tiểu lưu manh giảo hoạt! Y cho là làm một hồi là đánh một trận, ai biết gia khỏa này cố ý dùng nghĩa khác để chơi y, hắn căn bản đã không tính buông tha cho mình!Chỉ tiếc, Mộ Dung Cương nhận ra quá lưu manh cưỡi ở trên người y, thực thích ý luật động, giống như đang cưỡi ngựa trên thảo nguyên mà vui vẻ rong ruổi, còn không vong quên thưởng y phục cho con ngựa của hắn.“Tôi không…… ngô…… muốn!” hoa huy*t bị hắn làm cho càng lúc càng sảng khoái, giọng nói của Mộ Dung Cương đã không còn bình thường được phương mẫn cảm bị cái thứ ác ôn kia không ngừng đâm chọc, nhất thời muốn mất đi cảm giác. Nhưng mà không thể ngừng lại, nếu như dừng lại, cái cảm giác ngứa ngáy khó chịu lại quay về, còn tra tấn y khủng khiếp hơn trước, làm cho y không tự chủ được mà bắt đầu khát cầu.“Sao lại không muốn? Yên tâm quần áo này vốn là để cho cưng, không có ai cướp của cưng đâu” Tiểu lưu manh cố ý xuyên tạc ý tứ của Mộ Dung Cương, đem cái áo gợi cảm kia mặc lên người áo nửa trong suốt bó sát ở trên người, cách một tầng vải có cũng như không vuốt ve hai khỏa anh đào đỏ bị che mờ, ánh mắt tiểu lưu manh càng thêm âm trầm.“Thật xinh đẹp!” Hắn đột nhiên cúi xuống, đưa lưỡi liếm lộng hai đóa hoa giác cách một tầng vải dệt thật là khác thường, Mộ Dung Cương cơ hồ phát khóc,“Không cần…… Ô…… Không cần liếm……”“Vi cái gì không cần?” Tiểu lưu manh đột nhiên há mồm cắn một viên nhũ thủ đã săn cứng, hàm hồ nói,“Không phải cưng rất thích sao? Tôi cảm giác được, mỗi lần liếm ở chỗ này, phía dưới của cưng sẽ chảy thật nhiều nước.”Ô ô…… Mộ Dung Cương không muốn sống nữa! Rất mất mặt, không phải bởi vì lời nói của tiểu lưu manh, mà là bởi vì thân thể của chính mình, thật sự giống như lời của tiểu lưu manh, mỗi khi hắn đùa bỡn nơi này, phía dưới liền trào lên một cỗ nhiệt lưu, ào ào tuôn ra ngoài, không thể ngừng hiện tại, nơi đó đã vang lên tiếng nước phốc rằng cảm thấy thẹn, nhưng mà Mộ Dung Cương vẫn theo bản năng kẹp chặt hai chân, y sắp tới rồi, thêm một chút nữa là y sẽ đến cao trào. Vô luận lý trí nói như thế nào, nhưmg mà thân thể y rất thích cái loại cảm giác này, cái loại cảm giác khuất nhục này, cho nên y nhất định phải làm như thế.“Muốn?” Tiểu lưu manh tà ác híp mắt, trong chớp mắt, hắn đem cái thứ ác ôn kia rút ra ngoài,“Nếu muốn thì đến liếm cho chú hai đi!”Tên hỗn đản này! Mộ Dung Cương bị cắt ngang phẫn nộ toàn thân càng đỏ một tầng, diễm diễm lưu quang, dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm mê lưu manh nhìn đến ngây người, nuốt nuốt nước miếng, mới ức chế xúc động muốn xông vào. Chỉ là dùng sức tách hai chân Mộ Dung Cương ra, một đầu đập xuống, liền cách quần lót, ngậm lấy ngọc hành đang ứa lệ của y.“Chú…… chú làm gì vậy?” Mộ Dung Cương bị dọa choáng váng, như điện giật muốn giãy dụa thoát mà vô dụng, bộ vị nam tính yếu ớt ở trong miệng của nam nhân tựa như là một thứ mỹ vị vô cùng, thịt đến miệng hắn sao có thể nhả ra?Người phát minh ra quần lót chữ T quả thật rất vĩ đại!Tiểu lưu manh vô cùng cảm tạ “mẹ vợ” anh minh đã chuẩn bị thứ này cho lão bà của hắn, giúp cho hắn thực dễ dàng đem đầu lưỡi luồn qua khe hở, đi vào trong đùa giỡn cây gậy nhỏ ngây ngô kia, còn có thể ngậm lấy nó qua một lớp vải dệt, cho hắn nếm thử chút kích thích Dung Cương bị hắn làm cho hoàn toàn xụi lơ nằm trên giường, khó chịu đến mức cơ hồ muốn xé rách tấm drap dưới thân. Cái loại cảm giác ngứa ngáy tê dại này làm cho y mất hết khí lực, gian nan đến mức hôn mê!Không chỉ vậy, nếu như hắn chỉ tấn công đằng trước thì còn đỡ, đằng này tiểu lưu manh ngay cả hoa huy*t nằm phía sau cũng không tha, đầu lưỡi không ngừng liếm lộng, hoa huy*t đã hoàn toàn mở ra, mị thịt diễm hồng lấp lánh thủy quang *** đầu lưỡi thô ráp mà linh hoạt vừa chạm đến nơi đó, Mộ Dung Cương bật khóc, tiểu lưu manh đúng là đã thực hiện được lời hắn nói, liếm cho y khóc lên thật, liếm cho nước mắt y chảy không ngừng, theo khóe mắt trào ra, rơi lên mái tóc tán loạn, rơi lên cả trên tới bây giờ y vẫn chưa từng biết là trên đời này vẫn còn tồn tại một loại “khổ hình” như thế này, đau thì không đau nhưng lại khiến cho y khổ sở đến không thể chịu khi đầu lưỡi nóng rực linh hoạt như con rắn nhỏ tiến vào sâu trong hoa kính, Mộ Dung Cương không còn chịu đựng được nữa mà dùng hết khí lực toàn thân hét lên,“Xin chú! Xin chú! Tôi liếm! Cái gì tôi cũng liếm hết!”Thật sự là mẫn cảm a!Đường Mộ Dương cũng không muốn khi dễ lão bà quá đáng, chuyện gì cũng phải có trình tự, từ từ tiến hành theo đúng quá trình chất lượng có đúng không?Lập tức đem thứ nóng rực kia đưa đến bên môi Mộ Dung Cương, thì thấy y liền vội vội vàng vàng, thậm chí mang theo chút lấy lòng ngậm lấy đại gia khỏa nguyên bản y thập phần ghét bỏ. Tuy rằng lóng ngóng nhưng mà vẫn là cố gắng hút Mộ Dương thoải mái nửa nằm ở trên giường, cúi đầu nhìn Mộ Dung Cương trên mặt mặc dù còn mang theo lệ nhưng mà vẫn cực lực phun ra nuốt vào lấy lòng hắn, tâm tình không khỏi tốt tay vươn ra gạt đi lệ vương trên khóe mắt y, dịu dàng hướng dẫn,“Cứ từ từ như thế, dùng đầu lưỡi liếm, mỗi địa phương đều phải liếm đến. Ân…… Cứ như vậy. Thực ngoan…… Á!”Đột nhiên, gia khỏa đang ra sức phục vụ nhưng vì kỹ thuật còn non kém nên vô tình dùng răng nanh cứa lên cái thứ ác ôn kia, tiểu lưu manh đau quá hút một ngụm khí lạnh, vội vã đem lão nhị cứu về.“Tôi…… tôi không phải cố ý!” Mộ Dung Cương sợ tới mức đầu óc trống rỗng, vẻ mặt khẩn trương nhìn hắn, sợ lại gặp cái loại khổ hình kia Mộ Dương tâm mềm nhũn, vươn cánh tay đưa y ôm vào trong lòng,“Ngoan, không có việc gì, không có việc gì, không sợ, tôi không đau.”Rồi trong khi Mộ Dung Cương vẫn đang cúi đầu nức nở, đem gia khỏa rất nhanh đã khôi phục đưa vào hạ thân y, bắt đầu thưởng không trong thân thể được lấp đầy, trong phòng không ngừng vang lên tiếng rên rỉ sung quá, thật sự là nóng quá. Thân thể trong lúc *** quả thật rất chán ghét những thứ trói buộc, Mộ Dung Cương bứt rứt giật giật cái áo đã ướt đẫm mồ hôi, nhưng mà vẫn không dám Mộ Dương mỉm cười, gia khỏa này đã biết sợ mình, là dấu hiệu tốt!An ủi hôn lên mặt y một cái, rồi đem mấy thứ y phục đã hoàn thành sứ mệnh kia lột thể không còn bị trói buộc nữa, Mộ Dung Cương nhất thời nhẹ nhàng thở ra. Đường Mộ Dương còn săn sóc điều chỉnh tư thế, kê thêm cái gối dưới đầu y, dưới thắt lưng cũng đệm thêm một cái, giúp cho y có thể thoải mái nghênh đón mình tiến Dung Cương vừa bị “ngược đãi” xong, bây giờ lại được dịu dàng đối xử như thế nên có chút ngây ngốc, mơ hồ nhìn tiểu lưu manh ở phía đèn mờ mờ ảo ảo chiếu lên người hắn, y có thể thấy rõ ràng những giọt mồ hôi dầy đặc trên trán lẫn trước ngực, từng giọt từng giọt rõ ràng. Ở trong bóng đêm giống như mang theo dụ hoặc quỷ dị. Mộ Dung Cương có chút không nhịn được mà vươn tay ra nhẹ nhàng đụng vào ──Ba! Ngón tay y vừa chạm vào, giọt mồ hôi liền vỡ ra, chảy xuống. Chơi thật là vui!Đường Mộ Dương phát giác động tác nhỏ của y, mang theo cổ vũ mỉm cười đem hai tay y phóng tới trên người mình,“Ôm chặt tôi!”Rồi mới cúi xuống thân mình, hôn lên môi y, bắt đầu tiến quá! Dừng lại, mau dừng lại! Mộ Dung Cương giãy dụa, hỏa long tiến vào trong cơ thể mang theo khí thế nguy hiểm, một lần lại một lần nhằm vào chỗ sâu nhất, dường như là muốn hoàn toàn chiếm cứ tâm của Mộ Dương không có khả năng dừng lại,“Tôi là ai? Là ai?”“Là…… là Đường…… Mộ Dương.” Mộ Dung Cương có hơi hồ đồ, hắn hỏi cái này làm gì vậy?“Đường Mộ Dương là gì của em?”Cái gì? Mộ Dung Cương càng thêm mơ hồ, bọn họ không phải bà con xa thân thích sao? Theo bối phận, là chú của y còn gì?“Đường Mộ Dương là người đàn ông của em, là lão công của em!”A a? Đầu óc Mộ Dung Cương không theo thể đã hoàn toàn bị đối phương áp chế, *** hung hãn như lửa cháy lan ra đồng cỏ không ngừng ập đến, thiêu đốt y đến mơ mơ màng màng, chỉ có thể như không có xương mà gắt gao bám chặt lấy người trước mắt, mặc hắn ta cần ta cứ khi đã đem thân thể hoàn toàn giao phó cho đối phương, tâm, sao có khả năng còn giữ được?Tác giảCạc cạc, cuối cùng H xong rồi, cầu vote!Táo nhỏ vỗ vỗ bụng Tiểu Cương Con của ta, con rốt cuộc xuất hiện chưa?Tiểu Cương ngạo kiều Người ta không cần sinh, người ta không cần sinh ~Chúng Vô lương cười gian, đó là không có khả năng, tiểu thụ tốt sao có thể không sinh bảo bảo được?!
tiểu lưu manh đích ái tình công lược